CSDL NVSS: 657 tác giả Việt nam có bài công bố khoa học Scopus, ISI, Nafosted

Một năm 10 bài hay 1 bài 10 năm?

SSHPA (02-05-2018) – Trong giới khoa học bấy lâu nay, câu chuyện “Publish or perish” đã là một vấn đề gây nhiều tranh cãi. Sản lượng trở thành một vấn đề phức tạp liên quan đến chức vị, uy tín học thuật cũng như cơm áo gạo tiền của mỗi nhà nghiên cứu. SSHPA xin được chia sẻ hai trường hợp sau để có thể có một cái nhìn rõ ràng hơn về vấn đề này.

Paul Franklin Berliner (1946) là nhà âm nhạc dân tộc học (ethnomusicologist) người Mỹ. Hai đầu sách gần như là hai công trình duy nhất của Berliner là:

Ngoài ra với tư cách là một nhạc công, ông có thêm một số album nhạc Jazz và nhạc Shona mbira (thể loại nhạc dân tộc của người Shona ở Zimbabwe). Đối với hai công trình nghiên cứu của ông, điều đáng nói là hai cuốn sách cách nhau đến 16 năm – một con số không tưởng trong thời đại ngày nay. Nếu như cuốn sách đầu là nghiên cứu tiên phong về âm nhạc và truyền thống của người Shona thì cuốn sách thứ hai dày 902 trang là một công trình đặc biệt mà, theo Keith Sawyer bình luận, thì tầm ảnh hưởng không chỉ gói gọn trong âm nhạc học mà còn là về biểu diễn hay sáng tạo.

Để viết nên cuốn sách thứ hai, Berliner đã thực hiện nhiều cuộc phỏng vấn sâu với các nhạc sĩ đến mức số lượng dữ liệu đủ thể viết thành một tập sách 3 quyển đủ để dàn trải về các mặt nghệ thuật, hay lịch sử hay tiểu sử. Tuy nhiên, ông nén dữ liệu của mình theo hướng tìm hiểu về sự ngẫu hứng của các nhạc công Jazz, tìm câu trả lời cho việc tại sao cùng một bản nhạc nhưng hai người chơi lại không bao giờ giống nhau. Cuốn sách này theo Google Scholar đã có đến 2.233 lượt trích dẫn dù nằm ở ngành hẹp.

Joe Lyons Kincheloe (1950-2008) là giáo sư đầu ngành về giáo dục phản biện (critical pedagogy). Ông tham gia viết khoảng 50 đầu sách và hàng trăm bài báo khoa học khác nhau. Theo Google Scholar thì chương sách Rethinking critical theory and qualitative research do ông và Peter McLaren viết có đến hơn 4.124 lượt trích dẫn.

Câu chuyện để ông có thể cho ra đời nhiều công trình như vậy còn lý thú hơn. Hằng ngày, ông đều dành ít nhất hai tiếng để đọc và nghiên cứu tài liệu. Tất cả vấn đề lý thú, trích dẫn cần thiết đều được ông lưu trữ bằng một hệ thống giấy nhớ, thư mục với đầy đủ thông tin thư viện, câu trích dẫn. Đáng chú ý là tất cả đều bằng tay khi thời đại của ông chưa có sự trợ giúp đắc lực của máy tính như hiện tại. Mỗi khi có lời mời viết bài hay có một ý tưởng hay, Kincheloe chỉ việc lắp ghép các mảnh dữ kiện đã có sẵn và nhanh chóng hoàn thành một bản thảo.

Phong cách làm việc của hai tác giả trên trái ngược nhau hoàn toàn. Paul Berliner thì là một kiểu Stanley Kubrick hay Daniel Day-Lewis của giới khoa học khi thời gian làm việc để ra đời một tác phẩm có thể lên đến vài năm nhưng mỗi tác phẩm đều là một tuyệt tác. Cũng phải nói thêm rằng, Berliner cũng là một nhạc công nên có phần nào đó không quá bị ảnh hưởng bởi một số vấn đề của giới hàn lâm khoa học. Joe Kincheloe thì có phần “công nghiệp” hơn và phản ánh tính “publish or perish” rõ ràng hơn nhưng những tác phẩm ông để lại đều có vị thế quan trọng trong ngành giáo dục.

Tựu chung, người làm nghiên cứu là những “research worker”, mà đã là worker thì không thể không lao động, dù là 10 bài 1 năm hay là 1 bài 10 năm.

***

Hồ Mạnh Toàn (manhtoan212@gmail.com); inspired by the wisdom of professor Joseph Progler.


Bài liên quan:


Ý kiến bạn đọc (2):

  • Trả lời Lê Hoàng Thiên Tân: Rất thú vị... Cảm ơn tác giả.
  • Trả lời Hoàng Q.: Mình rất thích câu kết của bài. Cảm ơn tác giả.