CSDL NVSS: 657 tác giả Việt nam có bài công bố khoa học Scopus, ISI, Nafosted

Ra trận phải đủ đao đủ kiếm thì mới thắng?

SSHPA (23-11-2018) – Các tiêu chuẩn đào tạo tiến sĩ hiện nay thường yêu cầu một nghiên cứu sinh tiến sĩ cần có ít nhất 2-3 nghiên cứu được công bố trên tạp chí có phản biện. Thậm chí, một số chương trình có những chương trình không yêu cầu luận án tiến sĩ mà thay bằng ít nhất 5 công bố khoa học. Mặc dù vậy, vẫn có những trường hợp sau khi đã tốt nghiệp, nghiên cứu sinh chưa thể có công bố nào. Câu chuyện của Amir Sheikhi, hiện đang nghiên cứu sinh sau tiến sĩ tại University of California, Los Angeles là một trường hợp như vậy.

(Nguồn: Pexels)

Chia sẻ trong bài viết More than my publications (DOI:10.1126/science.362.6410.118) trên Science, vì nhiều lí do khác nhau mà Sheikhi chỉ có thể hoàn thành và bảo vệ luận án để kịp tốt nghiệp tiến sĩ. Chính vì vậy anh đã bị từ chối rất nhiều đơn khi xin việc tại các vị trí postdoc. Sau quãng thời gian bế tắc, Amir Sheikhi đã quyết định thử sức ở một chuyên ngành khác. Tham gia dự án hợp tác mới thông qua một người bạn, kiến thức và góc nhìn khác biệt đã giúp Sheikhi hỗ trợ và đẩy nhanh tốc độ dự án rất nhiều. Chưa đầy một năm, dự án đã hoàn thành và Sheikhi đã có cho mình một số công bố đầu tay, cùng  với đó là lời mời vào vị trí postdoc chính thức tại phòng nghiên cứu.

Có thể thấy, công bố học thuật là yêu cầu tiên quyết của mỗi người theo ngành học thuật. Tuy nhiên, thiếu công bố không đồng nghĩa với thiếu kĩ năng hay kiến thức. Đối với những nhà khoa học trẻ, điều quan trọng là sự chăm chỉ, không được từ bỏ và khai thác thật tốt các kĩ năng điểm mạnh của mình, thông qua đó, họ sẽ có thể tiếp cận các cơ hội học tập và phát triển sự nghiệp.

(Nguồn: Pexels)

Bên cạnh đó, suy nghĩ thử thách bản thân ở cả các khía cạnh ngoài chuyên ngành của mình cũng rất cần thiết. Sự đa năng, liên ngành là một lợi thế quan trọng có thể mang đến những sự sáng tạo, đột phá kỳ diệu, sự ổn định cần thiết về nghề nghiệp. Theo CSDL SSHPA (Tính đến ngày 23-11-2018), những cá nhân sở hữu nhiều công bố nhất hầu hết đều có công bố đồng thời ở nhiều lĩnh vực khác nhau như kinh tế, chính trị, văn hóa, nghệ thuật, hay sức khỏe chứ không chỉ tập trung ở một ngành: Nguyễn Việt Cường (Đại học Kinh tế Quốc dân, Hà Nội), Lưu Trọng Tuấn (Swinburne University, Úc) hay Trần Xuân Bách (Đại học Y Hà Nội).

Những tác giả này đã công bố liên tục kể từ năm 2008 đến nay và đến nay, số lượng nghiên cứu của họ chưa có dấu hiệu giảm đi. Có thể nói, với sự bền bỉ, đàng hoàng và sáng tạo, những ‘research worker’ rồi sẽ có được thành tựu của riêng mình.


Bài liên quan:


Ý kiến bạn đọc (0):