CSDL NVSS: tác giả Việt nam có bài công bố khoa học Scopus, ISI, Nafosted

Tĩnh lặng, cô độc để nghĩ

SSHPA (17-12-2018) Những gã cô độc đầy phức tạp luôn là một hình tượng kinh điển được điện ảnh khắc họa: Travis Bickle trong Taxi Driver (1976), Theodore trong Her (2013), Rick Blaine trong Casablanca (1942). Hình ảnh cô độc của họ khắc họa sự bế tắc đầy thi vị của những nỗi buồn không có lời giải đáp. Nhưng khắc họa sự cô độc như vậy cũng mang đến một cái nhìn tiêu cực về sự cô độc và tĩnh lặng đối với con người. Đặc biệt là trong thời đại hiện nay đề cao sự kết nối và sự hối hả trong cuộc sống: đi làm, đi tập, đọc sách, xem phim với gia đình, đá bóng với bạn bè, … Thật khó để nghĩ rằng cô độc và tĩnh lặng là một điều tích cực.

(Nguồn: Pexels)

Trong suốt quãng thời gian đi học, Einstein dành nhiều thời gian chơi bời đến nỗi bị coi là một học sinh tầm thường và mãi sau đó cũng không thể kiếm được việc làm. Vào năm 26 tuổi, ông làm một công việc bàn giấy 6 ngày 1 tuần đầy tẻ nhạt và mọi năng lượng đều bị bòn rút. Nhưng cũng trong thời gian đó, tức năm 1905, ông công bố 4 nghiên cứu liên tiếp thay đổi hoàn toàn hiểu biết của con người về thế giới: chúng minh ánh sáng là hạt, chứng minh sự tồn tại của nguyên tử, đặt nền móng cho thuyết tương đối với công thức nổi tiếng: E=MC^2. Để đạt được điều đó, ông dành thời gian để nghĩ.

Einstein thường tự gọi bản thân mình là một kẻ du hành đơn độc, và luôn cảm thấy nhu cầu tĩnh lặng thường trực. Ông không dành quá nhiều thời gian với gia đình hay bạn bè mà thường đi bộ một mình, chơi đàn, hay đi thuyền để có sự tĩnh tại. Và trong dòng suy nghĩ lúc một mình đó, các ý tưởng đến với ông và đưa ông trở thành một trong những bộ óc vĩ đại nhất trong lịch sử loài người.

Không chỉ Einstein mà nhiều vĩ nhân khác trên thế giới cũng coi khoảng thời gian tĩnh lặng một điều cần thiết cho quá trình sáng tạo. Tversky từng nói: “Bí mật của nghiên cứu tốt là luôn phải hơi nhàn hạ một chút. Bạn sẽ lãng phí nhiều năm trời nếu không biết cách đốt phí vài giờ.” Đối với các vĩ nhân, sự thanh nhàn “đốt phí vài giờ” thực tế là quãng thời gian bộ óc của họ đang điều chỉnh các suy nghĩ, ý tưởng. Điều này trái ngược với quan điểm hiện nay cho rằng một lịch trình bận rộn mới mang lại năng suốt lao động cao.

(Nguồn: Pexels)

Năng suất lao động thật sự không phải là làm xong nhiều việc hơn, mà nó là làm xong đúng việc trong khi làm ít hơn. Chính vì thế quãng thời gian tĩnh lặng một mình là khoảnh khắc hiếm hoi chúng ta có thể đối diện với suy nghĩ của mình, để sắp xếp chúng gọn gàng, và để tận dụng chúng một cách tốt nhất. Một vị giáo sư tại một trường đại học ở Nhật Bản kể lại rằng, quãng thời gian ông hoàn thành một bản thảo là lúc ông tự cô lập bản thân lại để viết, sau đó trong quãng thời gian không viết là lúc ông chơi nhạc, đi dạo để yên tĩnh suy nghĩ.

Giá trị của tĩnh lặng chính là sự cô độc với suy nghĩ của bản thân. Điều đó giúp chúng ta có thể tìm ra đúng thứ để tập trung và dành thời gian để giải quyết vấn đề đó.

*Tham khảo: Oshin Mayo. (2018). Einstein’s most effective life hack wasn’t about productivity. Quartz.


Bài liên quan:


Ý kiến bạn đọc (0):