CSDL NVSS: tác giả Việt nam có bài công bố khoa học Scopus, ISI, Nafosted

Đánh giá nét đặc trưng của một điểm đến du lịch: Đà Lạt—một ví dụ điển hình

SSHPA (13-11-2019; bài giới thiệu nghiên cứu mới của Lương Anh Phương, trường ĐH Ngoại thương Hà Nội) — Hiện nay, điểm đặc trưng riêng biệt của một điểm đến du lịch là yếu tố chủ đạo gây ấn tượng và làm kích thích quá trình đưa ra quyết định của du khách. Việc khám phá những điểm và đặc trưng riêng biệt ấy cũng ngày càng trở nên quan trọng trong thúc đẩy ngành du lịch từng địa phương. Tuy nhiên, hiện nay vẫn chưa có nhiều nghiên cứu đưa ra mô hình phù hợp giúp người làm du lịch tìm ra điểm đặc trưng của địa phương.

Các tác giả Trương Thị Lan Hương (trường Đại học Đà Lạt), Francois Lengleta, và Caroline Mothea (University Savoie Mont Blanc, Pháp) đã đưa ra phương pháp tiêu chuẩn nhằm xác định thuộc tính điển hình của điểm đến dựa trên quan điểm cung cầu, từ đó chỉ ra mối quan hệ giữa điểm độc đáo và đặc trưng riêng biệt của điểm đến đó với sự hài lòng và ý định quay lại của du khách. Các kết quả được báo cáo trong bài nghiên cứu Destination distinctiveness: Concept, measurement, and impact on tourist satisfaction, đăng trong volume 8, tháng 6-2018 trên tạp chí chất lượng tốt Journal of Destination Marketing & Management  [2018 JIF = 3.8; 2018 CiteScore = 4.78].

Bài nghiên cứu sử dụng kết hợp phương pháp nghiên cứu định tính và nghiên cứu định lượng. Với phương pháp nghiên cứu định tính, nhóm tác giả sử dụng phương pháp nghiên cứu rà soát tài liệu, phân tích dữ liệu từ 10 website về du lịch Đà Lạt, và phỏng vấn sâu 37 doanh nghiệp địa phương (đại lý du lịch, cửa hàng, nhà hàng…).

Quá trình tìm ra những đặc trưng độc đáo của địa phương bao gồm ba bước:

  • Trước hết là liệt kê từ ngữ thể hiện đặc trưng độc đáo của Đà Lạt;
  • Tiếp theo đó, các từ ngữ sẽ được phân loại thành các nhóm nhỏ;
  • Cuối cùng, một mạng lưới xếp hạng với ba nhóm chính: yếu tố tự nhiên, yếu tố con người, tiềm lực cơ sở vật chất được hình thành.

(Nguồn: Wikipedia; CC BY-SA 3.0)

Dựa trên những nghiên cứu và kết luận từ phương pháp nghiên cứu định tính, nhóm tác giả xây dựng bảng hỏi dưới sự tư vấn và đánh giá của 30 chuyên gia. Bảng hỏi được sử dụng nhằm thu thập mức độ hài lòng của khách du lịch thông qua sự hấp dẫn của điểm đến và sản phẩm du lịch dựa trên thang đo Likert (với 1: hoàn toàn không hài lòng và 5: hoàn toàn hài lòng).

Tổng số có 527 khách du lịch trong nước và quốc tế tham gia trả lời bảng hỏi, trong đó 77.3% là khách du lịch trong nước. Để kiểm tra tính chuẩn xác của dữ liệu, nhóm tác giả sử dụng phương pháp phân tích nhân tố khám phá (Exploratory Factor Analysis – EFA), và phân tích độ tin cậy dựa trên Cronbach’s Alpha. Tiếp đó, nghiên cứu đã sử dụng phương trình hồi quy nhằm tìm ra mối liên hệ giữa các biến.

(Nguồn: Wikipedia; CC BY 2.0)

Kết quả phân tích đã chỉ ra, điểm đặc trưng độc đáo của điểm đến là nhân tố quyết định đến giá trị cảm xúc và mức độ hài lòng của khách du lịch. Đặc điểm của người dân địa phương cũng tác động đến mức độ hài lòng và ý định quay lại của du khách quốc tế. Còn đối với du khách trong nước, phong cảnh lãng mạn mới là nhân tố quyết định cho mức độ hài lòng và lòng trung thành của khách du lịch.

Công cụ đo lường trong bài nghiên cứu này rất thành công trong việc khám phá các nhân tố đích có sẵn tại điểm đến. Đây là công cụ mới cho các nhà quản lý du lịch của địa phương áp dụng để xác định đặc trưng độc đáo riêng biệt của từng địa phương.

*Thông tin thư viện (chuẩn APA).

Truong, T. L. H., Lenglet, F., & Mothe, C. (2018). Destination distinctiveness: Concept, measurement, and impact on tourist satisfaction. Journal of Destination Marketing & Management, 8, 214–231, 10.1016/j.jdmm.2017.04.004.

Lương Anh Phương (CLB Sinh viên nghiên cứu khoa học (YRC), trường Đại học Ngoại thương, Hà Nội)


Ý kiến bạn đọc (0):