CSDL NVSS: tác giả Việt nam có bài công bố khoa học Scopus, ISI, Nafosted

Trong Rừng Dẻ Gai, nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Tú và bài báo quốc tế

Nhớ vườn quê (13-3-2021) — Hà Nội, 13.3.2021. Không thể nào quên được hình minh họa giản dị ở bìa trước cuốn tiểu thuyết ngắn Trong Rừng Dẻ Gai của cố văn sĩ Nguyễn Thị Ngọc Tú xuất bản năm 1974 [1].

Đó là hình cô bé Hồng lúc đi tìm con gà con bị lạc, và đến bên bờ suối. Cô bé ôm gà con trong lòng, ngồi lên tảng đá, và chờ phép màu hiện ra khi nhận thấy mình đã lạc đường mất rồi.

Phép màu ấy không phải ai xa lạ, mà vẫn là những con người sống quanh đây. Những con người ẩn giữa núi rừng thiên nhiên, bảo tồn, tôn tạo và sống hài hòa.

Trận lạc đường trong rừng nhớ đời ấy cũng mở ra những hiểu biết về thiên nhiên và đời sống của những khu rừng cho những đứa trẻ thành thị đi sơ tán.

Hình ảnh lấy từ bài [2] trên Journal of Sustainability Education; http://www.susted.com/wordpress/wp-content/uploads/2020/12/Picture1.jpg

Nhờ bài báo trên tạp chí tiếng Anh (địa chỉ: http://www.susted.com/wordpress/content/from-childrens-literature-to-sustainability-science-and-young-scientists-for-a-more-sustainable-earth_2020_12/) mà lại được nhắc nhớ lại về một cuốn sách đọc rất say mê của thế hệ học sinh cấp 1 thời đó; tức là những người sinh ra trong giai đoạn 1968-1975, thế hệ học phổ thông 10 năm và có lớp "vỡ lòng". (Hệ 12 năm ngày nay gọi là cấp tiểu học.)

Không có lời nào đủ để bày tỏ lòng biết ơn đối với tác giả, nhà văn đã quá cố, đã để lại những bức tranh thiên nhiên hùng vĩ tái hiện trên trang giấy, những dòng suy tưởng, hình ảnh và cảm xúc của ký ức mà mãi tới hơn 40 năm, thế hệ độc giả chúng tôi vẫn còn bồi hồi, lưu luyến mãi. 

Xin ghi lại ở đây lời tóm tắt ở bìa sau cuốn truyện:

Tóm tắt nội dung:

Gia đình Hồng rời phố mỏ, vào sơ tán trong một khu rừng dẻ gai. Ở đây Hồng đã quen biết bạn Xuỳn, được thấy tận mắt phi công Mỹ bị du kích bắt sống và con hổ hung dữ nhất rừng bị những người thợ săn bắn chết đem về. Giữa những đợt báo động, Hồng và các bạn vẫn học tập đều đặn. Các em đã mau chóng lớn lên trong những ngày đánh Mỹ.

Bài ngắn này lưu lại hình ảnh bìa sách [1] và những dòng tóm tắt ở đây, để ngày sau có ai bắt gặp thì lại có phút được rung động tâm hồn hồi tưởng về một quá khứ hòa lẫn với thiên nhiên xưa kia. Những rung động với văn học và thiên nhiên đã từng làm nên thế hệ của những người Việt yêu nước mai sau.

Ảnh cheo cheo lưng bạc được phát hiện lại tại  Việt Nam vào năm 2019 (Nguồn: SIE/GWC/Leibniz-IZW/NCNP trên Nature)

Thời cuộc biến chuyển, kinh tế lên ngôi, rừng dần biến mất. Nhưng như trong nội dung bài [2] đề cập, vẫn còn đó niềm tin và hy vọng reo vang khi tìm lại được con cheo cheo lưng bạc ở rừng Việt Nam, sau hơn 25 tưởng như đã tuyệt diệt [3]. 

Chúng ta vẫn tin vào sự trường tồn của thiên nhiện tuyệt đẹp ở Việt Nam.

Tài liệu tham khảo: 

[1] Nguyễn Thị Ngọc Tú. (1974). Trong Rừng Dẻ Gai. Nxb Kim Đồng, Hà Nội.

[2] Quan-Hoang Vuong. (2020). From children’s literature to sustainability science, and young scientists for a more sustainable Earth. Journal of Sustainability Education, 24(3), 1-12.

[3] SciComm. (2019). Cheo cheo lưng bạc Việt Nam được giới khoa học tái phát hiện. SciComm SSHPA. URL: https://sc.sshpa.com/post/5580


Bài viết được đăng lần trên trang blog Nhớ Vườn Quê. Bài viết được đăng tải lại trên SSHPA EASE Vietnam SciComm với sự cho phép của tác giả.


Bài liên quan:


Ý kiến bạn đọc (2):

  • Trả lời Admin (9/14/2021 9:26 PM): Thưa bạn Cảnh Tùng, Để giúp bạn tìm về quá khứ thông qua Trong rừng dẻ gai, chúng tôi đã đăng lại cuốn sách trên trang SSHPA để bạn có thể tiện tham khảo: https://sc.sshpa.com/post/5752. Mong bạn sẽ đón đọc phần tiếp theo của câu chuyện.
  • Trả lời Cảnh Tùng (9/9/2021 11:42 PM): Chào anh/chị, em chưa được đọc cuốn Trong rừng dẻ gai nhưng đã được nghe mẹ em kể rất nhiều và thấy rất hấp dẫn. Em muốn xin thông tin tác giả bài viết này được không ạ?